Mùa xuân sau một cái chết
Một bông hoa đang nở trên cánh đồng
một bông khác nở ra từ kẽ đá
một bông khác trên ngọn đồi xa lạ
Trên nghĩa trang lạnh giá
bông hoa đầu tiên cũng đang hé nở
một bông khác
và một bông khác nữa
Và kìa sau tấm lưng tôi hàng loạt bông hoa thi nhau nở rộ
chúng làm tấm áo choàng của tôi nhanh chóng phồng lên
như cánh buồm trước gió
Rồi từ cuống họng tôi những bông hoa chui ra
những bông khác từ đôi mắt tôi
từ đầu những ngón tay
từ đôi tai
từ lồng ngực…
chúng đang chiếm đoạt lấy thân thể tôi
chúng đang làm tâm tư tôi trở nên bấn loạn
Bất chợt tôi nhớ ra là mình đã qua đời vài năm trước đó
và tấm thân bây giờ là mảnh đất màu mỡ cho đám hoa lá mùa xuân
Germany, 2012
Từ Lịch Mùa, Ajarpress 2016
Bài thơ rất hay và làm mình nhớ đến một câu hát trong bài Bên Đời Hiu Quạnh của TCS:
“Một lần nằm mơ tôi thấy tôi qua đời,
Dù thật lệ rơi lòng không buồn mấy
Giật mình tỉnh ra ồ nắng lên rồi.”
ThíchĐã thích bởi 1 người
Mình cũng rất thích bài này của TCS, Kimmy
ThíchĐã thích bởi 1 người
Cô rất thích cái chất “bát nhã” trong bài thơ này. Sau bóng tối là ánh sáng. Sau hoàng hôn là bình minh …
Tống Mai
ThíchĐã thích bởi 1 người
Cám ơn cô, cô Tống Mai
ThíchThích