Kanshi (99) – Ryokan Taigu
(Lương Khoan Đại Ngu, 良寛大愚)
Trên non tuyết trắng mơ,
Làng xa bóng trăng mờ.
Cỏ mọc đầy trước cổng,
Củi cháy lên giữa lò.
Thời gian trôi thấm thoát,
Râu tóc đà bạc phơ.
Một mình ngồi đối ảnh,
Nhớ tháng ngày tuổi thơ.
SILVER-WHITE snow envelops the mountains.
Far from the village, my gate is hidden by thick weeds.
Midnight: a piece of wood burns slowly in the hearth.
An old man with a long, white, twisted beard—
My thoughts keep returning to the days of my youth.
___________
* Pháp Hoan dịch từ bản dịch tiếng Anh của John Stevens trong One Robe One Bowl. The Zen Poetry of Ryokan (Nhất Y Nhất Bát, Thơ Thiền của Thiền Sư Lương Khoan). Nguyên tác thơ Ryokan Taigu (Lương Khoan Đại Ngu, 良寛大愚).
hiền Sư Lương Khoan). Nguyên tác thơ Ryokan Taigu (Lương Khoan Đại Ngu, 良寛大愚).
ThíchThích
“Đôi khi ta ngồi lặng lẽ,
Lắng nghe tiếng lá rơi.
Thật sự bình an đời sống một vị sư,
Chuyện đời, cắt lìa hết tất cả
Mà sao ta nước mắt rơi?“
Chị nhớ mãi bài này của ông mỗi lần Pháp Hoan dịch thơ ông . Nghe thấy tủi thân.
ThíchĐã thích bởi 1 người
PH cũng rất ấn tượng với bài và bản dịch này từ lúc mới đọc bên trang chị, và biết chị rất thương quý bài thơ này.
ThíchThích