Waka (51)
Ôi vui sướng làm sao
từ núi cao tuyết xuống
xoá lối đi năm nào
đúng lúc tôi chỉ muốn
một mình với buồn đau.
Pháp Hoan dịch từ bản dịch tiếng Anh, nguyên tác thơ của Saigyō Hōshi (Tây Hành Pháp Sư, 西行法師, 1118-1190).
Artwork: Takahashi Shotei’s Nicheren in Snow.
: ) anh rất thích dùng từ “buồn đau” thì phải. lắng nghe tiếng vọng của nhân thế buồn đau – chỉ muốn một mình với buồn đau…
à không, nói rất thích thì cũng không phải. nhưng mà đọc blog anh thì từ “buồn đau” xuất hiện như dấu chân để lại trên nền tuyết trắng vậy
rất đẹp
ThíchĐã thích bởi 2 người
Mình cảm ơn Huyền nhiều với comment của bạn! Mình thích dùng chữ đó thật. Có lẽ vì mình phải đối mặt với cảm giác đó nhiều lần trong đời, và nó làm cho mình cảm thấy con người hơn.
ThíchĐã thích bởi 2 người
huyền thích cái cảm giác bàng bạc ấy, buồn đau như một tiếng vọng trong không gian, như một dấu chân, như vòng sóng khi ném viên sỏi vào mặt hồ, lay động tự do rồi tùy duyên mà nhấp nhô hơn hay mờ phai đi. không biết PH đã đứng ngoài nhân thế chưa, nhưng thơ thì đã nằm ngoài nỗi buồn hay nỗi vui rồi. mình chỉ còn là vật chứa, chứ không níu không giữ nữa
ThíchĐã thích bởi 2 người