Hán Thi (115) – Hanshan (寒山; Hàn Sơn)
Thiếu nữ họ Lư đẹp tuyệt trần,
Mạc Sầu tên ấy vạn người tranh.
Chèo thuyền tay hái sen vài đoá,
Cưỡi ngựa mắt xem liễu mấy cành.
Dưới gối mượt mà thảm Gấu biếc,
Trên mình lướt thướt áo Hoàng xanh.
Than ôi, chỉ được trăm năm lẻ,
Rồi cũng tiêu tan dưới mộ phần.
璨璨盧家女,
舊來名莫愁。
貪乘摘花馬,
樂搒采蓮舟。
膝坐綠熊席,
身披青鳳裘。
哀傷百年內,
不免歸山丘。
Xán xán Lư gia nữ
Cựu lai danh Mạc Sầu
Tham thừa trích hoa mã
Lạc bang thái liên châu
Tất toạ lục hùng tịch
Thân phi thanh phượng cầu
Ai thương bách niên nạp
Bất miễn quy sơn khâu.
Lư Gia Nữ xuất hiện trong bài thơ được cho là của Vũ Đế, hoàng đế khai quốc của triều Lương thời Nam-Bắc triều (thế kỷ thứ VI): “Có người con gái ở Lạc Dương tên là Mạc Sầu. Mạc Sầu mười ba tuổi biết dệt vải lụa, mười bốn tuổi hái dâu ở đầu ruộng đông, Mười lăm tuổi gả làm vợ chàng họ Lư.” (Hà Trung Chi Thuỷ Ca – Thi Viện). Thảm Gấu biếc và áo Hoàng xanh là những vật sở hữu quý hiếm của vua chúa. Trước thời Đường, người Trung Hoa chưa biết sử dụng ghế, người ta thường chỉ quỳ hay ngồi trên thảm. Mồ mả ở Trung Quốc thường được xây cất trên các ngọn đồi ở hướng đông hoặc nam ngoại thành. – Theo Red Pine (Xích Tùng) trong Hàn Sơn Thi (The Collected Songs of Cold Mountain).
______________
* Pháp Hoan dịch từ nguyên tác tiếng Hoa của nhà thơ người Trung Hoa đời Đường Hanshan (寒山; Hàn Sơn).