3 bài thơ về Đức Phật

Mừng đại lễ Vesak và 3 bài thơ về Đức Phật
________________

Đức Phật Trong Ánh Vinh Quang
(RAINER MARIA RILKE)

Tâm của mọi tâm điểm, lõi của mọi hạt nhân,
quả hạnh đào khép lại và tràn đầy chất mật, –
toàn bộ thế gian này đến những tinh cầu xa nhất
là thịt quả của người: Xin chúc mừng người.

Chẳng còn một điều gì ràng buộc với cuộc đời;
và chiếc vỏ hạnh đào mở ra không giới hạn,
chất mật ở bên trong đang tuôn trào lênh láng.
Và ánh sáng ngoài kia toả chiếu đến vô cùng,

và thứ trên đầu người đang chậm rãi xoay vòng
là muôn triệu mặt trời, chói chang và rực rỡ.
Nhưng một điều gì đó trong người vừa hé mở,
sẽ tồn tại lâu hơn tất cả những mặt trời.
*

Sa Môn Gotama
(Pháp Hoan)

Sáng sớm mùa xuân, ngày đầu tiên của thế kỷ
toàn cõi Ấn Ðộ không có gì khác lạ
hoa vẫn nở sau mỗi bước chân người hành khất bé nhỏ
mưa vẫn rơi trên mái tranh kẻ cô đơn không biết đến tình yêu

Mỗi bông hoa mang một sứ mệnh nhỏ
chần chừ trên đầu ngọn cỏ là chiếc bóng của mùa xuân

Ngài đi qua thung lũng, vào xóm làng, qua phố thị đông đúc
có những nơi người ta chửi bới, xua đuổi hay thậm chí đánh đập
có những nơi người ta ca tụng, cúng dường và quay về quy phục

Thế giới con người thật lắm phiền hà
Ngài vượt thoát tất cả
im lặng là sức mạnh đầu tiên
tình yêu là bài học sau chót

Sáng sớm mùa xuân, ngày đầu tiên của thế kỷ
và Ngài đã dừng chân trước cửa nhà tôi
và tôi đã hiến dâng trái tim tội lỗi cho Ngài
Ngài lặng im, ban ơn, và tiếp tục cất bước

Nhẹ nhàng như cánh bướm lướt trên mặt nước
thanh thản như đám mây nhỏ cuối trời xa

Những gì tôi còn nhớ cho đến tận hôm nay
là cách Ngài đã chạm vào đáy lòng của tôi ra sao
cách Ngài lấy tình yêu chinh phục tôi ra sao
và khi tôi nhìn vào đôi mắt Ngài
trong lần hội ngộ sau chót

Trong đôi mắt buồn trải dài một dòng sông ngất tận mù khơi
nơi mọi tội lỗi được rửa sạch và ký ức muôn đời được nghỉ ngơi

*

Lời Di Huấn Sau Cùng Của Đức Phật
(Mary Oliver)

‘Hãy tự mình thắp đuốc lên mà đi’
Đức Phật dạy,
trước khi Ngài nhập diệt.
Tôi nghĩ về điều này mỗi sớm mai
khi phương Đông bắt đầu
xé tung tấm màn mây
của bóng tối, để gửi đi tín hiệu
đầu tiên – một chiếc quạt trắng
với những sọc tím và hồng,
và có cả màu xanh.
Bậc trưởng lão nằm xuống
giữa hai cây sala,
và điều gì đó ông đã nói ra,
biết rằng đây là giờ sau chót.
Làn ánh sáng bừng lên,
đậm đặc và lan toả trên những cánh đồng.
Bao quanh Ngài, dân làng tụ lại
và nghiêng mình lên phía trước lắng nghe.
Thậm chí trước khi mặt trời
treo lơ lững phía trên cao
tôi được chạm vào khắp cả châu thân
bởi đại dương những con sóng vàng rực rỡ.
Chằng nghi ngờ gì Ngài đã nghĩ về những thứ
xảy ra trong cuộc đời gian khó của Ngài.
Và rồi tôi cảm nhận mặt trời
bên trên những ngọn đồi chói sáng
như triệu bông hoa lửa-
rõ ràng tôi không được cần đến
thế nhưng tôi cảm nhận bản thân
đang hoá thành một điều gì quý giá
mà chính tôi không thể nào diễn tả.
Thật chậm rãi, dưới tán cây sala
Ngài nâng nhẹ mái đầu.
Và nhìn vào khuôn mặt của đám đông kinh khiếp.

3 bình luận

  1. “… khi tôi nhìn vào đôi mắt Ngài
    trong lần hội ngộ sau chót

    Trong đôi mắt buồn trải dài một dòng sông ngất tận mù khơi
    nơi mọi tội lỗi được rửa sạch và ký ức muôn đời được nghỉ ngơi”

    Có người ứa nước mắt khi đọc những câu này của Pháp Hoan.

    Đã thích bởi 1 người

Trả lời