Hán Thi (307) – Đỗ Phủ (杜甫; Du Fu)

Hán Thi (307) – Thịnh Đường
Đỗ Phủ (杜甫; Du Fu)

Lên Cao

Gió lộng, trời cao, vượn nỉ non,
Bến trong, cát trắng, cánh chim vờn.
Vô biên lá thắm lao xao rụng,
Bất tận sông dài cuồn cuộn tuôn.
Vạn dặm thu sầu lòng khách lạnh,
Trăm năm thân mỏi gác lầu son.
Gian nan khổ hận tóc mai bạc,
Chén rượu đành kiêng bởi sức mòn.

登高

風急天高猿嘯哀,
渚清沙白鳥飛回。
無邊落木蕭蕭下,
不盡長江滾滾來。
萬里悲秋常作客,
百年多病獨登臺。
艱難苦恨繁霜鬢,
潦倒新停濁酒杯。

Đăng cao

Phong cấp, thiên cao, viên khiếu ai,
Chử thanh, sa bạch, điểu phi hồi.
Vô biên lạc mộc tiêu tiêu há,
Bất tận trường giang cổn cổn lai.
Vạn lý bi thu thường tác khách,
Bách niên đa bệnh độc đăng đài.
Gian nan khổ hận phồn sương mấn,
Lạo đảo tân đình trọc tửu bôi.

Bài thơ này được Đỗ Phủ sáng tác trong dịp tiết Trùng dương (dịp để các tao nhân mặc khách lên núi uống rượu làm thơ) vào năm Đại Lịch thứ 2 (767) khi ở Quỳ Châu, 3 năm trước lúc ông qua đời.

______________
* Pháp Hoan dịch từ nguyên tác tiếng Hoa của nhà thơ người Trung Hoa đời nhà Đường Đỗ Phủ (杜甫; Du Fu; 712–770).
* Ủng hộ dịch/tác giả: https://phaphoan.ca/contact/

Trả lời