Bạch Cư Dị (白居易; Bai Juyi) – 6 bài Hán thi
Pháp Hoan | 法歡 dịch từ nguyên tác Hán ngữ
Ngủ Trong Đêm Mưa Thu
Lạnh lẽo đêm thu tháng cuối cùng,
Lão ông nhàn nhã sống ung dung.
Ngả lưng bên ngọn đèn leo lét,
Khép mắt giữa mưa gió mịt mùng.
Tro ấm chưa tàn trong bếp lửa,
Trầm thơm còn quyện dưới chăn nhung.
Sớm mai không dậy nơi thềm vắng,
Lá đỏ phơi sương cả một vùng.
*
Chơi Hồ Tiểu Động Đình
Trên đỉnh non cao hồ giữa hồ,
Ấu sen ngào ngạt cõi tiên đô.
Sao loà đêm tối phân càn tượng,
Chớp loé ban mai phác hoạ đồ.
Gió động bèo xanh trời sóng gợn,
Chim kêu sương lạnh quạ trăng nhô.
Vật thiêng khắp chốn còn lưu dấu,
Suốt cả năm dài nước chẳng khô.
*
Nhàn Cư
Phổi bệnh nên không uống rượu đào,
Mắt mờ nên chỉ đọc vài câu.
Cũng vì chẳng có việc gì bận,
Nên ý và thân hết muộn sầu.
Giậu đổ gà leo lúc sẫm tối,
Rừng thưa tuyết rụng suốt đêm thâu.
Khác nào ẩn sĩ nơi cùng tận,
Hà tất phải vào chốn núi sâu.
*
Phú Đắc: Cỏ Trên Thảo Nguyên Xưa Đưa Tiễn
Trên thảo nguyên xưa cỏ mọc tràn,
Hết tươi rồi héo với thời gian.
Lửa đồng cháy đến thân không lụi,
Gió mát thổi về lá lại lan.
Ngào ngạt mùi hương xâm lối vắng,
Lung linh sắc biếc nối thành hoang.
Vương tôn đưa tiễn thêm lần nữa,
Tình cảm trong lòng mãi chứa chan.
*
Trong Đình Bên Sông Ngắm Trời Tạnh
Gió chuyển mây dồn khắp đó đây,
Sương tan nước biếc bốn phương bày.
Trời quang lấp lánh cầu vồng hiện,
Chèo động dập dìu cánh nhạn bay.
Quận vắng quan về không kẻ viếng,
Quê xa thư gửi chẳng người hay.
Hỏi xem Trùng Cửu khi ngày đến,
Chén cúc ai cùng uống đến say?
*
Mùa Xuân Đề Thơ Trên Hồ
Hồ rộng xuân sang tựa hoạ đồ,
Quanh làn nước phẳng núi lô nhô.
Sườn xa ngọc dát tùng mơn mởn,
Đáy thẳm châu gieo nguyệt mập mờ.
Thảm biếc lúa non đan tựa lụa,
Dải xanh cỏ mới dệt như tơ.
Hàng Châu chốn ấy chưa rời được,
Nửa bởi vì lưu luyến cảnh hồ.
____________
* Pháp Hoan dịch từ nguyên tác tiếng Hoa của nhà thơ người Trung Hoa đời nhà Đường Bạch Cư Dị (白居易; Bai Juyi; 772 – 846).
* Ủng hộ tác giả: https://phaphoan.ca/contact/
* Artwork by Lang Hoàn Các – 琅環閣: