17 bài Waka – Hakushū Kitahara

Vào năm 1912, khi đang ở đỉnh cao danh tiếng nhờ tập thơ Jashūmon (Tà tông môn) — tác phẩm được coi là tuyên ngôn của chủ nghĩa tượng trưng và lãng mạn Nhật Bản — Hakushū Kitahara vướng vào một vụ bê bối ngoại tình.

Người phụ nữ trong vụ việc là vợ của một người bạn thân trong giới văn nghệ.

Ở Nhật Bản thời kỳ Minh Trị – Đại Chính (Meiji–Taishō), ngoại tình không chỉ bị lên án về đạo đức mà còn bị truy tố hình sự nếu người phụ nữ đã có chồng. Vì vậy, Hakushū bị bắt giữ trong thời gian ngắn (theo tư liệu của tạp chí Subaru, khoảng ba tuần), rồi bị giới văn đàn tẩy chay.

Sau khi được thả, ông từ bỏ Tokyo, rời xa giới văn học, ẩn cư tại Enoshima, một hòn đảo nhỏ ngoài khơi tỉnh Kanagawa.

Ở đó, ông sống trong cảnh nghèo khó và cô tịch, nhưng cũng chính trong những năm tháng ẩn dật này, ông tìm thấy tinh thần thanh tịnh của thiên nhiên và Thiền học, mở ra giai đoạn sáng tác mới: tĩnh lặng, trong sáng, và giàu chiều sâu nội tâm.


17 bài Waka – Hakushū Kitahara, (北原 白秋; Bắc Nguyên Bạch Thu)
Pháp Hoan (法歡) chuyển ngữ

Trên đỉnh núi này ta
chỉ có thể nghe rõ
tiếng cơn gió thoảng qua
từ nhánh cây thông đỏ
từ tán cây sồi già.

*
Lượn vòng mãi không thôi
trong ánh trăng rực rỡ
chiếu sáng khắp mọi nơi;
chỉ một chú quạ nhỏ
vỗ cánh bay khỏi trời.

*
Hồng dại đã rụng xong
chỉ còn đám lá nhỏ
lấp lánh giữa trời không
và tiếng bầy ếch nhái
nhập vào trong cánh đồng.

*
Này lũ chim kia ơi
xin đừng ca hát nữa
bởi những vạt cỏ tươi
đã nhuốm màu thắm đỏ
của hoàng hôn cả rồi.

*
Giọt sữa vừa rơi ra
trên chiếc móng đỏ nhạt
của bàn tay trắng ngà
khiến lòng tôi khao khát
những tháng ngày đã qua.

*
Mộng Điện lúc xuân sang
tử linh lan nở rộ
dưới mặt trời chói chang
giữa những phiến đá nhỏ
lót trên đất sét vàng.

*
Cánh đồng khoai nở rồi
nhuốm một màu tím tái
giữa mênh mông bầu trời
khi tôi mang con cá
leo lên trên ngọn đồi.

*
Chỉ vừa quay lưng thôi
nàng đã không thể giữ
được những giọt lệ rơi.
Vợ tôi ra khỏi cửa.
Hoàng hôn tắt cuối trời.

*
Ôi buồn bã làm sao
con đường không thể tránh,
là đường đến nhà lao.
Tiếng xe kêu cót két
khiến lòng thêm nghẹn ngào.

*
Rời khỏi nhà lao rồi
lòng dạt dào cảm xúc.
Cắn một miếng táo thôi
đủ khiến niềm hạnh phúc
lan đi khắp cả người.

*
Bình minh đã tới rồi
tôi có thể nghe rõ
tiếng cha mẹ của tôi
đang thì thầm to nhỏ
khi tuyết ngưng giữa trời.

*
Vào buổi sáng tinh khôi
ngọn núi dường lấp lánh
giữa mênh mông bầu trời
và sức mạnh khủng khiếp
đổ dần về phía tôi.

*
Giữa núi đồi bao la
một bàn tay to tướng
bỗng thình lình hiện ra
bốc lấy quả trứng nhỏ
dưới vầng trăng trắng ngà.

*
Trăng lên cuối chân trời
khi tôi giội gàu nước
từng giọt vàng thắm tươi
ngọc trắng và lục bảo
lung linh khắp cả người.

*
Mùa xuân giờ đã xa
mấy ngày qua tôi chỉ
nghĩ về những đoá hoa
bao nhiêu năm rồi nhỉ
kể từ khi mù loà?

*
Mắt tôi đã mờ rồi
để có thể nhìn thấy
những ngọn lau vừa trồi
hay ở trên chiếc bẫy
làn nước xuân rạng ngời.

*
Vâng, tôi sẽ đi qua
cánh rừng hoa sơn muối
nơi bầy chim ác là
giữa trời thu, lần cuối
đón chờ tôi về nhà.

_______________
* Đặt thỉnh 4 ấn phẩm:
1) 100 bài Hoà Ca-Haiku-Hán Thi (nhiều tác giả)
2) 100 bài Haiku của Matsuo Basho
3) Trời Cao Gió Lộng (100 bài thơ của thiền sư Ryokan Taigu)
4) Tám Vạn Bốn Nghìn Cây (100 bài Haiku của Pháp Hoan)
cùng 2 tập thơ qua comment, messenger hoặc qua email: conglapmai@gmail.com

Trả lời