4 Bài Waka
Waka (108)
Mùa thu đã đến gần
và nỗi lòng cô quạnh
một thoáng lướt qua nhanh
khi tôi đóng cánh cổng
dẫn lối vào am tranh.
Waka (109)
Trên gối cỏ nằm yên
chỗ dừng chân cô quạnh
cứ thay đổi mỗi đêm
nhưng giấc mơ cố quận
vẫn trước sau vẹn tuyền.
Waka (110)
Mưa đổ và tuyết rơi
làm áo tôi ướt đẫm
các cụ bà đem phơi
trong những ngày nắng ấm
rồi chuyền đến tay tôi.
Waka (111)
Nón đã bay lên trời
dép nằm trên nền đất
áo tơi về xa xôi
thân thể tôi là vật
duy nhất còn lại thôi.
* Pháp Hoan dịch từ bản dịch tiếng Anh trong The Sky Above, Great Wind, The Life and Poetry of Zen Master Ryokan. Nguyên tác thơ của Ryokan Taigu 良寛大愚 (Lương Khoan Đại Ngu, 1758-1831).
* Artwork by Kamisaka Sekka.
Đọc mà thương.
Không hiểu ông có thật sự yên ổn trong cái solitude của ông không Pháp Hoan nhỉ.
“Thật sự bình an đời sống một vị sư,
Chuyện đời, cắt lìa hết tất cả
Mà sao ta nước mắt rơi?”
ThíchĐã thích bởi 1 người
Em nghĩ Ryokan khá tự tại ạ. Chỉ có Saigyo hơi đa tình.
ThíchĐã thích bởi 1 người
Chị nghĩ cái “tình” trong thơ Saigyo tựa như “tình” trong thơ của thầy Tuệ Sỹ.
Chị ngờ không biết mình hiểu có đúng không là “tình” đó không hướng về “worldly love”.
ThíchĐã thích bởi 2 người
Ô chị nói em mới để ý. Cái tình trong thơ Saigyo quả thật như cái tình trong thơ của thầy Tuệ Sĩ.
ThíchĐã thích bởi 2 người