Hán Thi (307) – Thịnh Đường Đỗ Phủ (杜甫; Du Fu) Lên Cao Gió lộng, trời cao, vượn nỉ non,Bến trong, cát trắng, cánh chim
Hán Thi (307) – Thịnh Đường Đỗ Phủ (杜甫; Du Fu) Lên Cao Gió lộng, trời cao, vượn nỉ non,Bến trong, cát trắng, cánh chim
Hán Thi (306) Đỗ Mục (杜牧; Du Mu) Thanh Minh Thanh minh lất phất mưa rơi, Khách đi mỗi bước như khơi đoạn trường, Hỏi
Hán Thi (305) Vương Bột (王勃; Wang Bo) Tư Quy Tràng Giang sầu lắng đọng, Muôn dặm nhớ mong hoài. Huống lại gió chiều lộng,
Hán Thi (304) Vương Duy (王維; Wang Wei) Quán Trong Rừng Trúc Ngồi trong rừng trúc mai, Đàn xong lại thở dài. Chốn thẳm không
Hán thi (303) – Lý Bạch (李白; Li Bai) Thu Phố Ca Kỳ 15 Tóc trắng ba nghìn trượng, Sầu nên mới mọc dài. Chẳng
Hán thi (302) – Lý Bạch (李白; Li Bai) Đêm Thu Nhớ Nhà Gió thu qua biển lạnh, Mang theo nỗi nhớ nhà. Núi chạy
Hán Thi (301) – Thu Hứng Kỳ IĐỗ Phủ (杜甫; Du Fu) Xao xác rừng phong sương trắng pha,Vu sơn Vu giáp khí thu nhoà.
Cho ConMang Ke (芒克; Mang Khắc) Cha thấy con lớn lên thật đáng yêu, đầy bùn đấtvà con chìa tay ra như chìa cánh hoa
Bản dịch tặng chị Hà Đoan Ngủ Trong Đêm Mưa Thu Hán Thi (240) – Bạch Cư Dị (白居易; Bai Juyi) Lạnh lẽo đêm thu
ĐOÁ HƯỚNG DƯƠNG ĐỨNG TRONG ÁNH MẶT TRỜI Mang Ke (芒克; Mang Khắc) Em có nhìn thấy không đoá hướng dương đứng trong ánh mặt
Hán Thi (219) Thạch Ốc Thanh Củng (石屋清珙) Mập mờ cổng sáng dưới trăng soi, Phần phật áo bay trước gió trời. Tĩnh tọa một
Hán Thi (218) Thạch Ốc Thanh Củng (石屋清珙) Cuốc cày vốn đủ để sanh nhai, Hành giả an vui giữa núi đồi. Bận rộn cả
Hán Thi (217) Thạch Ốc Thanh Củng (石屋清珙) Đạo Pháp phi thường chẳng thể so,Có chăng am cỏ giữa sơn đồ.Cổng cao bón trúc cành
Hán Thi (216) – Vi Ứng Vật (韋應物) Tiết Hàn Thực, Gửi Các Đệ Ở Kinh Sư Phòng không cấm lửa lạnh tanh, Nghe trong
Hán Thi (215) Thạch Ốc Thanh Củng (石屋清珙) Năm tháng đi qua chẳng tái hồi, Cớ gì luẩn quẩn mãi không thôi. Hết cơm lên
Hán Thi (214) – Vi Ứng Vật (韋應物) Phú Đắc: Mưa Chiều Tiễn Lý Tào Sở Giang mưa bụi nhẹ nhàng lan, Kiến Nghiệp chuông
Hán Thi (213) – Vi Ứng Vật (韋應物) Gặp Phùng Trứ ở Trường An Phương đông có vị khách về chơi, Mưa Bá Lăng rơi
Hán Thi (212) – Vi Ứng Vật (韋應物) Gửi đạo sĩ trong núi Toàn Tiêu Quận phủ sáng nay lại trở trời, Bỗng dưng bạn
Hán Thi (211) – Vi Ứng Vật (韋應物) Gửi Lý Đàm, Nguyên Tích Dưới hoa năm ngoái nói chia tay, Hoa nở năm nay vẫn
Hán Thi (210) – Vi Ứng Vật (韋應物) Bắt Chước Đào Bành Trạch Cỏ cây héo úa bởi sương rơi, Chỉ có cúc kia nở
Hôm nay trời trở lạnh, một mình ngồi uống trà, dịch bài thơ này mà nhớ lại những tháng ngày làm sa-di ở Bảo Lộc,
Bản dịch đầu tiên thơ của Vi Ứng Vật (韋應物), một trong những nhà thơ danh tiếng nhất thời Đường. Hán Thi (208) – Vi
Hán Thi (207) Hanshan (寒山; Hàn Sơn) Đóng cửa bồng xong lại toạ thiền, Trên tầng đá lạnh bóng chiều lên. Xưa giờ chỉ nghe
Hán Thi (206) Hanshan (寒山; Hàn Sơn) Nói thôi cơn đói sẽ chẳng ngoai, Nghĩ thôi cái lạnh vẫn còn hoài. Có mặc bản thân
Hán Thi (204) Hanshan (寒山; Hàn Sơn) Hoa đào muốn nở mãi trên cây, Gặp gió trăng nên phải đoạ đày. Trong số Hán nhân
Hán Thi (203) Hanshan (寒山; Hàn Sơn) Đã quen trú ngụ ở Hàn San, Chỉ đến Quốc Thanh để luận bàn. Thỉnh thoảng tới lui
Hán Thi (201) Thạch Ốc Thanh Củng (石屋清珙) Từ đâu trận gió nổi đùng đùng, Âm thanh vang vọng cả không trung. Thổi tới vườn
Mùa An Cư đã đi qua và 200 bài Hán Thi vừa hoàn tất. Hán Thi (200) Thạch Ốc Thanh Củng (石屋清珙) Thiền nhân trú
Hán Thi (199) Thạch Ốc Thanh Củng (石屋清珙) Cuốc cày cốt chỉ để sinh nhai, Củi nước quanh năm vốn đủ xài. Cảnh núi trập
Hán Thi (197) Thạch Ốc Thanh Củng (石屋清珙) Trên vạn tầng cao của núi non, Nhà ta chẳng có chốn nào hơn. Đắp ba tượng
Hán Thi (197) Thạch Ốc Thanh Củng (石屋清珙) Mái tranh vừa lợp vẫn còn thơm, Mỗi năm thêm một lớp xanh rờn. Cửa giấy thâm
Hán Thi (196) Thạch Ốc Thanh Củng (石屋清珙) Miệng thường chúm chím vẻ hân hoan, Già đến cho nên phải sống nhàn. Trong tâm nào
Hán Thi (195) Hanshan (寒山; Hàn Sơn) Hàn Sơn chốn ấy có con sâu, Đầu đen mình lại trắng phau phau. Thường giữ trong tay
Hán Thi (194) Thạch Ốc Thanh Củng (石屋清珙) Đời người như ngựa chạy qua song, Mấy kẻ ghi tâm với tạc lòng. Hành sự nếu
Hán Thi (193) Hanshan (寒山; Hàn Sơn) Trên nhành hoa đậu chú hoàng oanh, Ngọt ngào thánh thót chuỗi âm thanh. Mỹ nhân mặt ngọc
Hán Thi (192) Hanshan (寒山; Hàn Sơn) Kìa chim ngũ sắc mới bay về, Trên nhánh ngô đồng ngậm hạt tre. Chuyển động nhịp nhàng
Hán Thi (191) Hanshan (寒山; Hàn Sơn) Trên đầu mây trắng nhẹ nhàng bay, Cần chi mua núi ở nơi này. Lối xuống gập ghềnh
Hán Thi (190) Hanshan (寒山; Hàn Sơn) Thiên Thai núi ấy vốn từ lâu, Có cây ngọc quý giữa rừng sâu. Muốn tìm tới đó
Hán Thi (189) Hanshan (寒山; Hàn Sơn) Trèo xuống từ trên đỉnh tót vời, Qua nghìn thước đá đứng chơi vơi. Một thân cây mọc
Một bài thơ của Thạch Ốc Thanh Củng (石屋清珙; 1272-1352), một vị cao tăng, thi sĩ sống vào thời nhà Nguyên. Tác giả này đến