Đôi khi, cái rối ren nhất của một hành giả không phải không tìm thấy lối đi, mà là có quá nhiều lối đi, không phải không tìm thấy chân lý, mà là sự bỡ ngỡ trước quá nhiều chân lý.
Haiku (42)
Dưới chân núi phía tây
tôi đi vào chốn ấy
tám vạn bốn nghìn cây.
Tranh minh hoạ: Tám vạn bốn nghìn cây – Hoài Phương
Cám ơn Pháp Hoan bài thơ rất hay, chị nghĩ cái ý niệm đó rất gần gủi với ý niệm của “khung cửa hẹp” có phải không?:
“Con hãy gắng tiến vào, qua khung cửa hẹp, vì cửa rộng và đường thênh thang dẫn đến nơi tai họa, trầm luân, có biết bao kẻ đã đi qua, nhưng nhỏ hẹp mới là khung cửa, là con đường dẫn đến Đời Sống, mà rất ít kẻ tìm ra …
Efforcez-vous d’entrer par la porte étroite, car la porte large et le chemin spacieux mènent à la perdition, et nombreux sont ceux qui y passent; mais étroite est la porte et resserrée la voie qui conduisent à la Vie, et il en est peu qui les trouvent.”
(Matthieu 7:13-14)
ThíchĐã thích bởi 4 người
Một hành giả tâm linh hay một nghệ sĩ chân chính phải tìm ra cho mình một con đường, con đường của riêng mình, chưa có ai từng đi, chưa có người từng bước, một con đường với sự bất khả tri còn chờ đợi phía trước, và chỉ như thế mới thú vị, chỉ như thế mới đi thẳng vào cuộc đời của chính mình, mà không phải của ai khác, chị nhỉ?
ThíchĐã thích bởi 4 người
Những con đường riêng, tự chọn, của những người làm công việc nghệ thuật rất vất vả vì thế thường được xem là những chỗ “ma đưa lối, quỷ dẫn đường. Lại nhè những chốn đoạn trường mà đi.”
ThíchĐã thích bởi 1 người
Tôi đồng tình rằng đôi khi sự bỡ ngỡ trước quá nhiều lựa chọn có thể là một thử thách lớn.
ThíchĐã thích bởi 1 người