Gió và thơ Haiku – Pháp Hoan (法歡)

Gió và thơ Haiku – Pháp Hoan (法歡)

Cơn gió mát lành
thổi vầng trăng bạc
qua bờ nước xanh.

Gió mùa xuân qua
mang hoa mận trắng
rải lên chén trà.

Cơn gió vô thường
sáng nay thổi đến
bụi hoa lệ đường.

Giũ áo cà sa
phấn thông theo gió
cuối mùa bay xa.

Gió thổi điên cuồng
nhà sư buộc đám
măng non trong vườn.

Một luồng gió tây
thổi bay tấm phướn
lên đầu ngọn cây.

Gió xuân nhẹ qua
nhành liễu ve vuốt
đôi vai Phật Bà.

Trong gió mùa đông
ni cô để lộ
một đôi môi hồng.

Gọt tóc xong rồi
gió xuân nhẹ thổi
lên đầu của tôi.

Nhấp chén trà đêm
tiếng người hay gió
vừa đi qua thềm?

Sau trận bom rơi
gió mùa xuân thổi
bên trên xác người.

Nồi cháo của tăng nhân
gió mùa xuân rắc xuống
vài cánh mơ trắng ngần.

Gió thu nổi lên rồi
những cây nhang phực cháy
ở trước sân Phật đài.

Giữa một miền cỏ lau
mỗi lần cơn gió thổi
chú nai tơ ngẩng đầu.

Gió mùa thu nhẹ nhàng
lật từng trang kinh tối
ở bên trên chiếc bàn.

Hoàng oanh cất tiếng ca
mỗi lần cơn gió thổi
qua tán cây tre ngà.

Nến vừa trao tay người
gió mùa thu thổi tắt,
vầng trăng thanh giữa trời!

Dẫu gió đã ngưng rồi
quả mướp rồng kia vẫn
đung đưa hoài không thôi.

Gió mùa xuân dạt dào
thổi vào trong tay áo
vài cánh hoa anh đào.

Ngủ lại ở trong rừng
nghe gió mùa chuyển hướng
trên ngọn cây tuyết tùng.

Gió chướng nổi trong đêm
nhà sư nâng tay áo
rồi thắp lên ngọn đèn.

Trong khao khát khôn nguôi
tôi mở khung cửa sổ
để hứng cơn gió trời.

Gió mùa xuân dạt dào
chú mèo con đùa giỡn
cùng xác hoa anh đào.

Nếu muốn gặp Phật Đà
hãy lắng nghe tiếng gió
trên tán cây tùng già!

Gió chướng nổi trên đầu
nhà sư cởi nón lá
rồi đi qua chiếc cầu.

________________
* Ủng hộ dịch/tác giả: https://phaphoan.com/contact/

4 bình luận

    1. PH gửi chị một cơn mưa mùa hạ

      Công Án 10 –
      Mưa

      Ông thầy tu đứng dưới cơn mưa
      trên đầu ông một chiếc nón lá
      tay cầm cuốn kinh ướt đẫm,
      ông đọc lời của mưa.

      Những hàng cây nghiêng mình lắng nghe
      mưa rơi vào trang giấy
      những con cá ngoi đầu đớp lấy
      lời của mưa.

      Ông đứng yên bất động
      nước lạnh thấm vào tăng phục
      cơn đau dâng lên từ lồng ngực
      mở ra một vầng hào quang.

      Có phải những gì chưa thấy được
      đã được nhìn thấy.
      Và những gì không hiểu được
      đã được tỏ bày.

      Dưới sen, con diệc kể
      chuyện tiền thân.

      Đã thích bởi 1 người

Gửi phản hồi cho nguyenhueporteetroite Hủy trả lời