Cuộc Đời Tôi – Như Súng Săn Lên Đạn
Cuộc Đời tôi – như Súng Săn Lên Đạn –
Nằm im ở Góc Phòng –
Đến một Ngày – Người đi qua – nhận dạng –
Rồi mang Tôi theo cùng –
Hai Chúng Tôi – qua Cánh Rừng Tự Trị –
Lần theo dấu Con Nai –
Và mỗi khi – Tôi thay Người cất tiếng –
Núi Non kia trả lời –
Tôi mỉm cười, ánh nắng chiều thân mật
Trên Thung Lũng dịu lan –
Như mặt người, đỏ bừng dòng Nham Thạch
Của hân hoan ngập tràn –
Khi Đêm về – Ngày của Ta chấm dứt –
Tôi canh Đầu Chủ Nhân –
Còn tuyệt hơn – Gối Ngỗng Trời phương Bắc –
Từng kê lên một lần –
Giờ kẻ thù – của Đôi Ta nào khác –
Cú nẩy mình đã ngưng –
Khi Con Mắt – Tôi nhắm lên rực Lửa –
Hay Ngón Tay lạnh lùng –
Dẫu Bản Thân – sống thật lâu – người phải –
Tồn tại dài hơn Tôi –
Bởi Tôi có – quyền giết nhưng chẳng có,
Quyền chết như Một Người –
*
Bộ Não Tôi – Lớn Hơn Cả Bầu Trời
Bộ Não tôi – lớn hơn cả Bầu Trời –
Đặt cạnh nhau – sẽ thấy –
Rằng một bên chứa một bên còn lại –
Và Người – đứng xăm soi –
Bộ Não tôi, sâu hơn cả Biển Khơi –
So Sắc Xanh – Người sẽ
Thấy một bên hút một bên như thể –
Miếng Bọt Biển – trong Xô –
Bộ Não Tôi, nặng ngang Chúa – dẫu cho
Đặt lên Cân – xem thử –
Nếu khác nhau – chẳng khác chi một Chữ –
Âm Tiết với Âm Thanh –
==============
Nguyên tác: Emily Dickinson
Thi hoá: Pháp Hoan