Cho 2 người chị của tôi: Thanh Thiên và Tống Mai
Linh Hồn Tôi, Chọn Đồng Loại Của Mình
Linh Hồn tôi, chọn Đồng Loại của mình —
Rồi Hồn tôi — khép Cửa —
Với Đa Số – thần thánh, khoá ngoài Tim —
Giờ đây không cần nữa —
Nàng dửng dưng — nhìn Xe Ngựa — đứng yên —
Chần chừ bên Cổng Thấp —
Nàng dửng dưng — mặc Hoàng Đế quỳ lên
Ở bên trên Thảm Mốc —
Tôi biết nàng — từ đất nước xa xăm —
Chọn Một Người Khách lạ —
Rồi nàng đóng – những Mạch Máu quan tâm —
Lạnh lùng như Tảng Đá —
*
Sau Nỗi Đau Lớn, Một Cảm Giác Nghiêm Trang
Sau nỗi đau lớn, một cảm giác nghiêm trang –
Thần Kinh ngồi yên, chẳng khác gì Bia Mộ –
Trái Tim cứng hỏi ‘Có phải Người, đã mang,’
Và ‘mới Hôm Qua, hay Nghìn Năm trước đó’?
Đôi Chân, máy móc, cót két bước đi quanh –
Lối Gỗ
của Nền, của Không Gian, của Nó –
Và cũng chẳng còn, thứ gì để quan tâm,
Mãn Nguyện Thạch Anh – lặng câm như đá vỡ –
Đây là Giờ chót – Giờ của Chì, hẳn nhiên –
Mi sẽ nhớ ra, nếu đời chưa mục rã,
Như kẻ Tím Bầm, hồi tưởng về Tuyết Sương
Giá Rét – trước tiên – rồi Cóng Tê – từ giã –
================
Nguyên tác: Emily Dickinson
Thi hoá: Pháp Hoan