26 bài thơ – Emily Dickinson

Tạm hoàn tất EMILY DICKINSON! Một trong vài thi sĩ khó thi hoá nhất trong văn chương Anh ngữ.

26 bài thơ – Emily Dickinson – Pháp Hoan thi hoá

========================

“Tôi cảm thấy một Tang Lễ, trong Đầu”

Tôi cảm thấy một Tang Lễ, trong Đầu
Thân Bằng lui và tới
Tiếng dẫm đều – tiếng dẫm đều – đến nỗi
Tri Giác rớt qua sàn –

Rồi tất cả ngồi xuống giữa Nhà Quàn,
Họ thầm thì, như Trống –
Tiếng dội vang – tiếng dội vang – làm cóng
Tâm Thức này của tôi –

Tôi nghe ra tiếng nhấc Cỗ Quan Tài
Qua Hồn tôi, cót két
Những Đôi Ủng làm bằng Chì và Thép,
Rồi Không Khí – ngân vang,

Ngỡ Thiên Đàng chỉ là một Quả Chuông,
Và Sinh Linh, nghe ngóng,
Trong Tĩnh Lặng, tôi trở nên lạ lẫm
Và cô độc, tan hoang –

Và Mặt Sàn trong Lý Trí, gãy ngang,
Và tôi lao xuống dưới –
Và cuối cùng, tôi đâm vào Thế Giới,
Và chẳng còn biết chi –

*
“Cuộc đời tôi đã hai lần đóng cửa”

Cuộc đời tôi đã hai lần đóng cửa –
Trước khi đời vĩnh viễn bước đi qua
Và chờ xem liệu rằng Sự Bất Tử
Sẽ hé lộ màn biến cố thứ ba.

Nỗi tuyệt vọng lớn lao không hiểu nổi
Đã hai lần trong quá khứ xảy ra.
Ta chỉ biết chia lìa là thiên giới,
Và địa ngục cũng không hề khác xa.

*
“Bởi vì tôi không thể chờ Thần Chết”

Bởi vì tôi không thể chờ Thần Chết –
Nên Ngài đã chờ tôi –
Trên Chuyến Xe chỉ có mỗi Hai Người –
Cùng với Sự Bất Tử.

Xe chậm rãi – Ngài không hề biết vội
Và tôi cũng cất ngay
Bao công việc, bao vui thú hằng ngày,
Trước Tử Thần Lịch Lãm –

Qua Trường Học, nơi Trẻ Con đùa giỡn
Kết Thành Vòng – Ca Vang –
Qua Cánh Đồng của Mắt Lúa Chín Vàng –
Qua Mặt Trời Xế Bóng –

Hay đúng hơn – chính Mặt Trời chuyển động –
Vì Sương Lạnh rơi nhanh
Làm ướt cả chiếc Áo Choàng – Vải Lanh
Và Khăn Quàng – Vải Lụa

Ta dừng lại trước một Căn Nhà nhỏ
Như Nấm Đất – Gồ Cao –
Cả Mái Nhà dường như đã tiêu hao
Gờ Vữa nằm vương vãi –

Kể từ đó – dầu qua bao Thế Kỷ
Nhưng vẫn ngắn hơn Ngày
Tôi nhận thấy Đầu Ngựa phóng như bay
Hướng về miền Vĩnh Cửu –

*
“Nai Trúng Tên – thường nẩy mình cao nhất -”

Nai Trúng Tên – thường nẩy mình cao nhất –
Thợ Săn nói với tôi –
Đó chỉ là niềm Hoan Lạc cái chết –
Rồi Cây Bụi im hơi!

Nước phọt ra khi đánh vào Tảng Đá!
Bẫy Thép bật vô Chân!
Còn sắc thắm đậm hơn trên Đôi Má
Khi Cơn Sốt lan nhanh!

Sự Vui Đùa là Giáp Phục Đau Khổ –
Được Trang Bị Đủ Đường,
Kẻo ai đó dò theo vệt máu đỏ
La rằng: “bạn bị thương!”

*
“Tôi không là ai cả! Còn bạn là ai?”

Tôi không là ai cả! Còn bạn là ai?
Bạn cũng không là ai cả?
Vậy có đôi ta – đừng nói cho thiên hạ!
Bạn biết đấy, họ sẽ đuổi ta đi.

Thật chán chường để trở thành ai kia!
Như ễnh ương, luôn mở to chiếc mõm
Suốt ngày dài, trước vũng lầy kính ngưỡng
Gọi mãi tên mình!

*
“Cuộc Đời tôi – như Súng Săn Lên Đạn”

Cuộc Đời tôi – như Súng Săn Lên Đạn –
Nằm im ở Góc Phòng –
Đến một Ngày – Người đi qua – nhận dạng –
Rồi mang Tôi theo cùng –

Hai Chúng Tôi – qua Cánh Rừng Tự Trị –
Lần theo dấu Con Nai –
Và mỗi khi – Tôi thay Người cất tiếng –
Núi Non kia trả lời –

Tôi mỉm cười, ánh nắng chiều thân mật
Trên Thung Lũng dịu lan –
Như mặt người, đỏ bừng dòng Nham Thạch
Của hân hoan ngập tràn –

Khi Đêm về – Ngày của Ta chấm dứt –
Tôi canh Đầu Chủ Nhân –
Còn tuyệt hơn – Gối Ngỗng Trời phương Bắc –
Từng kê lên một lần –

Giờ kẻ thù – của Đôi Ta nào khác –
Cú nẩy mình đã ngưng –
Khi Con Mắt – Tôi nhắm lên rực Lửa –
Hay Ngón Tay lạnh lùng –

Dẫu Bản Thân – sống thật lâu – người phải –
Tồn tại dài hơn Tôi –
Bởi Tôi có – quyền giết nhưng chẳng có,
Quyền chết như Một Người –

*
“Tôi cảm thấy Tri Giác nứt trong đầu”

Tôi cảm thấy Tri Giác nứt trong đầu –
Não tách làm hai khối –
Tôi cố gắng – nối bằng những Đường Khâu –
Nhưng không sao vá nổi.

Ý nghĩ sau – ý nghĩ trước – trong tâm
Tôi may theo chiều dọc –
Nhưng Trật Tự bung ra khỏi Thanh Âm
Như Cuộn Len – lăn lóc.

*
“Tôi cư ngụ trong Căn Nhà Khả Thi”

Tôi cư ngụ trong Căn Nhà Khả Thi –
Văn Xuôi không thể đọ –
Một Căn Nhà với nhiều Ô Cửa Sổ –
Cùng lắm Cửa Ra Vào –

Những Gian Phòng gỗ Tuyết Tùng thoáng cao –
Mắt trần không thể thấy –
Và Mái Vòm vĩnh hằng đang giữ lấy
Cả Bầu Trời bao la –

Những Vị Khách – xinh đẹp nhất – ghé qua
Công Việc – Này – chỉ có –
Mở thật to Đôi Bàn Tay bé nhỏ
Để thu thập Thiên Đàng –

*
“Mơ – thời tốt – nhưng Thức còn tốt hơn’’

Mơ – thời tốt – nhưng Thức còn tốt hơn,
Nếu thức lúc tỏ rạng –
Nếu thức vào Ban Đêm – thời tốt hơn –
Là mơ – về Buổi Sáng –

Ngọt ngào hơn – Phỏng Đoán Chim Hoét Lam –
Vui thích gì Cây Cối –
Hơn đương đầu – với Bình Minh Vững Vàng –
Chẳng dẫn vào Ngày Mới –

*
“Càng điên rồ càng tột cùng Minh Triết”

Càng Điên Rồ càng tột cùng Minh Triết –
Với Con Mắt tinh tường –
Càng Minh Triết – càng tột cùng Điên Loạn –
Với Số Đông tầm thường

Trong chuyện này, Đám Đông luôn thắng thế –
Chấp thuận – chẳng điên khùng –
Còn phản bác – họ nghĩ rằng nguy hiểm –
Rồi khoá anh vô Cùm –

*
“Cứ nói về chân lý nhưng nói chệch”

Cứ nói về chân lý nhưng nói chệch –
Nếu Thành Công đi theo đường Vòng Cung
Quá chói lọi cho Niềm Vui dị tật
Bởi Chân Lý quả ngạc nhiên vô cùng

Như Tia Sét khiến Trẻ Thơ hốt hoảng
Thôi thét gào nếu giải thích trơn tru
Và Chân Lý nên từ từ loé sáng
Bởi nếu không tất cả sẽ đui mù –

*
“Tôi chưa từng nhìn thấy Cánh Đồng Hoang”

Tôi chưa từng nhìn thấy Cánh Đồng Hoang-
Tôi chưa từng nhìn thấy Bờ Biển Rộng-
Nhưng tôi biết hình dáng Đoá Thạch Nam
Và chiều cao của những Cơn Sóng Lớn.

Tôi chưa từng trò chuyện với Chúa Trời
Hay ghé thăm chốn Thiên Đường đẹp đẽ-
Nhưng tôi chắc rằng tôi sẽ tới nơi
Như thể đã cầm trong tay Chiếc Vé-

*
“Sự Thành Công được xem ngọt ngào nhất”

Sự Thành Công được xem ngọt ngào nhất
Với những ai chưa từng.
Cũng giống như muốn hiểu được giọt mật
Phải khát khao vô cùng.

Chẳng có ai trong Quân Phục đỏ tía
Chiếm Lá Cờ hôm nay
Có thể nói cho mọi người định nghĩa
Về vinh quang đủ đầy

Hơn anh lính – thất trận – nằm hấp hối
Bên tai vẫn còn vang
Khúc khải hoàn từ phía xa vọng tới
Nghe đớn đau, rõ ràng!

*
“Tôi nghe thấy tiếng Ruồi bay – khi chết – ”

Tôi nghe thấy tiếng Ruồi bay – khi chết –
Sự Tĩnh Lặng trong Phòng
Nào khác gì sự Tĩnh Lặng trong Gió –
Giữa Bão Tố Phập Phồng –

Những Con Mắt – chung quanh tôi – cạn nước –
Và Hơi Thở lắng dần
Khi chứng kiến – sự Khởi Đầu sau chót –
Cùng Vị Vua trong Phòng –

Những Kỷ Vật – đã Ký Tên – tất cả
Và mọi phần của tôi
Cũng nhượng lại – và rồi trong khoảnh khắc
Hiện lên một Con Ruồi –

Tiếng Vo Ve – Xanh Xao – không vững giữa –
Ánh sáng và hàng mi –
Rồi Khung Cửa – mờ đi – và tôi chẳng
Còn nhìn thấy được gì –

*
“Có Ánh Sáng chiếu chệch qua Khung Cửa”

Có Ánh Sáng chiếu chệch qua Khung Cửa,
Vào Mỗi Buổi Chiều Đông –
Đè lên tôi như thể trong Nhà Chúa
Nghe tiếng Đại Phong Cầm –

Nỗi Đau Đớn Thánh Thần, không hề để –
Vết sẹo nào trên Da,
Nhưng cảm nhận bên trong về Ý Nghĩa,
Của Thế Gian đã nhoà –

Đây chính là Dấu Ấn của Tuyệt Vọng –
Chẳng Người nào cho hay –
Sự Trừng Phạt từ Đế Vương truyền xuống
Giữa Không Khí Ban Ngày –

Khi nó đến, cả Cảnh Quan lặng ngắt –
Những Chiếc Bóng – im hơi –
Khi nó đi, xa xăm như Ánh Mắt
Của kẻ mới qua đời –

*
“Nước Mát – dạy ta bởi Cơn Khát…”

Nước Mát – dạy ta bởi Cơn Khát;
Đất Liền – bởi sóng gió Đại Dương.
Hạnh Phúc – bởi bao nỗi Bi Thương –
Hoà Bình – bởi vô vàn Cuộc Chiến –
Tình Yêu – bởi hàng bia Tưởng Niệm –
Chim Trời – bởi muôn dặm Tuyết Sương.

*
“Bộ Não tôi – lớn hơn cả Bầu Trời”

Bộ Não tôi – lớn hơn cả Bầu Trời –
Đặt cạnh nhau – sẽ thấy –
Rằng một bên chứa một bên còn lại –
Và Người – đứng xăm soi –

Bộ Não tôi, sâu hơn cả Biển Khơi –
So Sắc Xanh – Người sẽ
Thấy một bên hút một bên như thể –
Miếng Bọt Biển – trong Xô –

Bộ Não Tôi, nặng ngang Ngài – dẫu cho
Đặt lên Cân – xem thử –
Nếu khác nhau – chẳng khác chi một Chữ –
Âm Tiết với Âm Thanh –

*
“Linh Hồn Tôi, chọn Đồng Loại của mình”

Linh Hồn tôi, chọn Đồng Loại của mình —
Rồi Hồn tôi — khép Cửa —
Với Đa Số – thánh thần, khoá ngoài Tim —
Giờ đây không cần nữa —

Nàng dửng dưng — nhìn Xe Ngựa — đứng yên —
Chần chừ bên Cổng Thấp —
Nàng dửng dưng — mặc Hoàng Đế quỳ lên
Ở bên trên Thảm Mốc —

Tôi biết nàng — từ đất nước xa xăm —
Chọn Một Người Khách lạ —
Rồi nàng đóng – những Mạch Máu quan tâm —
Lạnh lùng như Tảng Đá —

*
“Sau nỗi đau lớn, một cảm giác nghiêm trang”

Sau nỗi đau lớn, một cảm giác nghiêm trang –
Thần Kinh ngồi yên, chẳng khác gì Bia Mộ –
Trái Tim cứng hỏi ‘Có phải Người, đã mang,’
Và ‘mới Hôm Qua, hay Nghìn Năm trước đó’?

Đôi Chân máy móc, cót két bước đi quanh –
Lối Gỗ
của Nền, của Không Gian, của Nó –
Và cũng chẳng còn thứ gì để quan tâm,
Mãn Nguyện Thạch Anh – lặng câm như đá vỡ –

Đây là Giờ chót – Giờ của Chì, hẳn nhiên –
Mi sẽ nhớ ra, nếu đời chưa mục rã,
Như kẻ Tím Bầm, hồi tưởng về Tuyết Sương
Giá Rét – trước tiên – rồi Cóng Tê – từ giã –

*
“Chúng ta học Trọn Vẹn về Tình Yêu…”

Chúng ta học Trọn Vẹn về Tình Yêu –
Những Từ – và những Chữ –
Chương Đầu Tiên – cùng toàn bộ Sách Vở –
Rồi – Thiên Khải giấu mình –

Nhưng ở trong đôi mắt của Người Tình
Sự Thơ Ngây nhìn thấu –
Còn thiêng liêng hơn cả Thời Thơ Ấu –
Nào khác gì, Trẻ Con –

Dẫu cố gắng để lý giải nhiều hơn
Những Gì – không hiểu rõ –
Nhưng hỡi ôi, Trí Tuệ sao đồ sộ –
Và Chân Lý – muôn hình!

*
“Nỗi Đớn Đau – chứa một Phần Trống Trải”

Nỗi Đớn Đau – chứa một phần Trống Trải –
Không thể nhớ lúc nào
Nó sinh ra – liệu đã từng tồn tại
Một thời kỳ hư hao –

Không hề có – Tương Lai – ngoài chính nó –
Nơi Vĩnh Cửu bắt đầu
Và Quá Khứ – bừng lên để thấu rõ
Tân Niên Kỷ Đớn Đau.

*
“A! Đêm Hoang Dại – A! Đêm Hoang Dại!”

A! Đêm Hoang Dại – A! Đêm Hoang Dại!
Khi người ở bên ta
A! Đêm Hoang Dại – A! Đêm sẽ phải
Hoá thành sự xa hoa!

Vô ích mà thôi – gió kia thổi tới –
Bờ vịnh của Con Tim –
Không cần gì nữa: Hải Đồ trôi nổi –
La Bàn cũng nằm im!

Chèo đến Thiên Đường – chèo qua Biển Cả
Rộng lớn và xa xôi!
Thả xuống mũi neo – đêm nay ta đã
Đậu yên ở trong người!

*
“Dòng Sông tôi đang chảy về biển cả”

Dòng Sông tôi đang chảy về biển cả.
Biển Xanh ơi, người sẽ đón chào ta?
Dòng sông tôi đang chờ người đáp trả.
Còn biển nhìn, với ánh mắt thiết tha.

Tôi sẽ mang trên mình trăm dòng suối
Từ ngóc ngách của thế giới bao la.
Vậy biển ơi, hãy nói:
“Đến đây nào, với ta!”

*
‘Không cần hoá thành Căn Phòng – để Ám”

Không cần hoá thành Căn Phòng – để Ám
Không cần hoá thành Nhà –
Bộ Não có những Hành Lang – vượt thắng
Nơi Vật Chất đi qua –

Chẳng ngại gì – nếu Nửa Đêm Gặp Phải
Một Vong Linh bên ngoài
Hơn Chạm Trán với Chủ Nhân Lạnh Giá –
Ở bên trong Con Người –

Chẳng ngại gì, nếu phi qua Tu Viện,
Và Đá rượt đằng sau –
Hơn Chập Tối – ở Một Nơi hiu quạnh –
Với Bản Thân đối đầu –

Bản Ngã ta, ẩn phía sau, Bản Ngã –
Quả hết sức kinh hoàng –
Còn Sát Thủ trốn trong Căn Phòng khoá
Chẳng có chi đáng bàn –

Xác Thân này – tạm vay Khẩu Súng Ngắn –
Rồi Cửa đóng Then kê –
Mà quên rằng một Bóng Ma cao lớn –
Đã sớm hôm cạnh kề –

*
“Niềm Hy Vọng” là giống loài có cánh –“

”Niềm Hy Vọng” là giống loài có cánh –
Đậu xuống giữa hồn tôi –
Chim cất lên bao khúc hát không lời –
Chưa một lần dừng lại –

Ngọt ngào nhất – tôi nghe – trong Gió thổi –
Và bão tố sục sôi –
Khiến chú Chim từng sưởi ấm bao người
Phải một phen tơi tả –

Tiếng chim kêu trong vùng đất lạnh giá –
Và Biển Cả lạ lùng –
Chẳng bao giờ – dẫu trong cảnh Khốn Cùng,
Chim xin Tôi vụn bánh.

*
“Đây là thư tôi viết cho Thế Giới”

Đây là thư tôi viết cho Thế Giới
Chưa một lần hỏi han –
Về Mẩu Tin mà Thiên Nhiên kể với –
Vẻ Uy Nghi dịu dàng

Thông Điệp ấy đã được giao phó lại
Cho những Bàn Tay tang –
Vì Tình Yêu – với Nàng – xin người hãy –
Phán xét Tôi – nhẹ nhàng

Trả lời