2 bài thơ – Emily Dickinson

2 bài thơ của Emily Dickinson
Pháp Hoan thi hoá

Thế Giới này không phải là Hồi Kết.

Thế Giới này không phải là Hồi Kết.
Có một Loài bên kia cõi trần gian –
Như Âm Nhạc, luôn vô hình vô ảnh –
Hay Âm Thanh, luôn xác quyết rõ ràng –

Nó gọi mời, nó làm ta bối rối –
Cả Triết Học – cũng không thể tường minh –
Và cuối cùng, vẫn là điều Bí Ẩn –
Đến Khôn Ngoan cũng hổ thẹn cúi mình –

Những học giả, đã đau đầu phỏng đoán –
Để liễu tri, từng có những Phận Người
Gánh trong tim nỗi Khinh ThườngThế Hệ
Và trên vai, cây Thập Giá Cuộc Đời –

Đức Tin ngã – môi gượng cười, đứng dậy –
Mặt đỏ bừng, nếu có kẻ nhìn ra –
Tay vội vã vặt một nhành Chứng Cứ –
Rồi hỏi han Chong Chóng, lối về nhà –

Bao Cử Chỉ, ở bên trên Bục Giảng –
Tiếng reo mừng, ca ngợi Đấng Chí Tôn –
Thuốc Gây Tê không thể nào làm giảm
Chiếc Răng đau đang gặm nhấm linh hồn –

*

Một Chú Chim bước xuống bên Lối Cỏ

Một Chú Chim bước xuống bên Lối Cỏ
Không hề nhận ra tôi
Chú mổ đôi thân con Giun bé nhỏ
Rồi ăn sống, nuốt tươi.

Đoạn chú uống hạt Sương Mai rơi vãi
Trên Nhánh Cỏ đong đưa
Rồi nhảy sang phía Tường Vôi, nhượng lối
Cho một con Bọ Rùa.

Hai con mắt đảo quanh không ngừng nghỉ
Đính trên Chiếc Đầu Nhung
Chẳng khác chi Hạt Cườm đen, tôi nghĩ
Vẻ như đang dè chừng

Trước hiểm nguy. Khi tôi vung tay rải
Vụn Bánh Mì ra xa
Rẽ không gian, đôi cánh khua mềm mại
Đưa chú chim về nhà

Hơn Mái Chèo, chia đôi Vùng Biển Lớn,
Trắng nhoà những Đường May
Hay Bến Bờ của Trưa, nơi Lũ Bướm
Bơi trong Ánh Ban Ngày.

Trả lời