Cây Độc | A Poison Tree – William Blake

CÂY ĐỘC
(William Blake)
 
Khi tôi giận với bạn bè của tôi;
Tôi nói ra, và cơn giận biến mất.
Khi tôi giận kẻ không chung trời đất:
Tôi không nói, và cơn giận lớn lên.
 
Tôi tưới nó với nỗi sợ không tên,
Đêm và ngày bằng nước mắt lã chã:
Rưới ánh nắng từ nụ cười giòn giã,
Cùng mưu mô, dối trá ở trên đời.
 
Và hận thù cứ lớn mãi không thôi.
Đến khi táo chín trên cành lấp lánh.
Và hắn giữ trong bàn tay thấm lạnh,
Và biết rằng quả này là của tôi.
 
Và bóng tối đã bủa kín khắp nơi,
Hắn lẻn vào và đánh cắp trái cấm;
Vào buổi sáng trong hân hoan tôi ngắm;
Kẻ thù tôi nằm duỗi chết trong vườn.
 
 
A Poison Tree
BY WILLIAM BLAKE
 
I was angry with my friend;
I told my wrath, my wrath did end.
I was angry with my foe:
I told it not, my wrath did grow.
 
And I watered it in fears,
Night & morning with my tears:
And I sunned it with smiles,
And with soft deceitful wiles.
 
And it grew both day and night.
Till it bore an apple bright.
And my foe beheld it shine,
And he knew that it was mine.
 
And into my garden stole,
When the night had veiled the pole;
In the morning glad I see;
My foe outstretched beneath the tree.
 
_________________
* Pháp Hoan dịch từ nguyên tác tiếng Anh của nhà thơ, hoạ sĩ người anh thời kỳ lãng mạn William Blake.
* Artwork by Wells Prentice.

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s