Điều tôi nhớ nhất trong thành phố mưa Vancouver là những buổi được mời đi đám tang của những người cư sĩ. Tôi nhớ cảm giác được ngồi bình lặng trong nhà quàn, lắng nghe tiếng mưa dai dẳng của vùng núi non miền tây bắc thái bình dương– một thứ âm thanh rất đặc trưng của thành phố này.
Hồi chùa chưa bán, tôi thường được mời đi lắm. Dẫu số tiền đám nhận về cho một tu sĩ không danh phận chẳng có bao nhiêu, chỉ đủ để mua vài cuốn thơ trong mấy tiệm sách cũ trên đường Commercial. Nhưng từ khi chùa bán đi, dời về một nơi xa, còn tôi ở lại một mình trong phố, thì cũng thôi, không còn được ai mời nữa.
= = = = = =
Chùa bên phố bán xong
giờ đây không còn được
nghe tiếng chuông đại hồng.
*
Mưa mùa thu rơi đều
giữa đoàn người trên phố
mình tôi đi ngược chiều.
*
Bệnh viện bên kia đường
tôi tìm về căn hộ
nhờ tiếng còi cứu thương.
*
Thế gian dậy cả chưa?
một mình tôi cất bước
bên trong thành phố mưa.
*
Trên phố xá đông người
cơn mưa chiều thứ bảy
thấm dần vào áo tôi.
*
Dẫu đi nhanh cỡ nào
tôi vẫn không thoát được
bóng của cơn mưa rào.
*
Ngồi bên trong nhà quàn
ngỡ rằng mưa giăng kín
khắp thế giới ba ngàn.
Cám ơn Pháp Hoan những Haiku có âm thanh Koto thật hay.
Giọt nước mắt nào
lẫn trong muôn hạt
của cơn mưa rào
(Pháp Hoan)
Ta con chim cu
về gù rặng tre
đưa nắng ấu thơ
về sân đất trắng
đưa mây lành những phương trời lạ
về tụ nóc cây rơm
Ta ru em
Lớn lên em đừng tìm mẹ
phía cơn mưa
(Hoàng Cầm)
ThíchThích