Waka (82) Đã hứa với bản thân sẽ không còn vướng bận cớ sao lại tần ngần bên ống tre giá lạnh tôi đợi
Waka (82) Đã hứa với bản thân sẽ không còn vướng bận cớ sao lại tần ngần bên ống tre giá lạnh tôi đợi
Waka (81) Có tiếng sáo tiếng đàn nơi phồn hoa đô thị nhưng ở trong ngôi làng nơi núi sâu sẽ chỉ có tiếng
Waka (80) Khu vườn của em đây không một ai dòm ngó phong kín những cành cây mong sao người nào đó rẽ lối
Waka (79) Ngôi làng trong núi sâu cô đơn nào tránh khỏi nhưng sẽ bớt buồn đau hơn ở trong thế giới đầy những
17 bài Haiku 64 Ôi cõi tịnh độ nào chung quanh người con gái cười bên kia bờ rào! 65
Waka (78) Yoshino, sóng hoa xưa kia tôi nhìn thấy đã bao đời đi qua rừng sa la năm ấy trắng như bầy hạc
Thời Tồi Tệ Cho Thơ Trữ Tình Dẫu biết rằng: chỉ những ai hạnh phúc Mới được yêu được quý. Giọng của anh Thiên
Waka (77) Nghĩ về người đêm nay những con đóm đóm nhỏ lấp lánh trong đầm lầy như nỗi niềm mong nhớ của thân
Được xem là nhà thơ thân Đức quốc xã với những tác phẩm từng bị cấm bởi phe Đồng Minh, từng được đề cử giải
Ryokan viết waka này cho một người bạn quá cố trong một lần về thăm núi Magi. Waka (76)
Tặng chị Tống Mai vầng trăng tỏ này. Waka (75) Nước chẳng bao giờ đi trăng chẳng bao giờ đến vậy mà
Waka (74) Tại sao phải đắng cay về một người xa lạ mà ta chẳng hề hay khi bóng chiều đã ngã chỉ còn
Waka (73) Trong bình bát cúng dường bồ công anh hoà quyện với đồng thảo ngát hương thành tâm tôi dâng tiến lên chư
Waka (71) Trên núi Suzuka xác sơn tặc nằm thối tiếng ồn ả kêu la của những con chim đói mổ từng mảng thịt
Waka (71) Làm sao ngủ được đây giữa trăng thanh gió mát? bạn ơi hãy nắm tay cùng nhau ta múa hát cho qua
Bài waka này được xem là bài thơ cuối cùng của Izumi Shikibu, viết trên giường chết của bà. Waka (70)
Waka (69) Thế gian này hỡi ôi tình không mang màu sắc cớ sao thân thể tôi lại nhuốm màu nước mắt của mối
Waka (68) Giữa một chiều mùa thu vị sư già đứng đó lắng nghe tiếng dế ru đằng xa ngôi làng nhỏ đã chìm
Waka (67) Dưới núi Oruga lá mùa thu lả tả rơi trong ngôi làng xa qua ngọn cây trụi lá tôi thấy bóng trăng
Waka (67) Rơi xuống trên đầm lầy mưa mùa xuân lặng lẽ, tay áo của em đây ướt đẫm bao giọt lệ mà người
Waka (65) Anh phải vượt lên trên muôn trùng mây tối ám giăng kín đỉnh núi xuân nếu không sao có thể thấy được
Waka (63) Ôi những cánh hoa xinh đã phai tàn sắc thắm lặng lẽ tôi ngắm nhìn cơn mưa chiều thăm thẳm rơi qua
Waka (63) Thế gian này buồn đau nếu như tôi hiểu rõ ngay từ buổi ban đầu tôi đã làm cây cỏ trong những
* Thỉnh trọn bộ: 108 bài thơ và tranh minh hoạ của những thiền sư, thi sĩ Nhật Bản và Trung Hoahttps://phaphoan.com/2024/11/29/an-pham-100-buc-tranh-tho/* Thỉnh trọn bộ:
Haiku (63) Bên cánh cửa sài ánh trăng để lộ lối vào thiên thai. Artwork: Plum Blossoms Under the Winter
Waka (62) Mây giữa trời bao la ngỡ sẽ giăng trắng xoá trên những triền núi xa nhưng ngờ đâu mây đã toả ra
Haiku (9) Đặt nhẹ chân lên tuyết Ngập xuống khoảng ba phân Chạm phải mầm xanh.
Waka (61) Nếu ở lại chốn này tùng ơi, ta sẽ phải từ giã mi một ngày khi lòng ta mệt mỏi và muốn
Bi Ca (Raine Maria Rilke) Mi sẽ khóc cho ai, hỡi con tim? Cô đơn và cô đơn hơn nữa, con đường của mi thật
Waka (43) Trái tim của tôi đây nào phải vườn mùa hạ cớ sao lại mọc đầy những cành cây tán lá từ mối
Waka (58) Có một lần trong mơ gió mùa xuân tôi thấy thổi qua cành đào tơ trái tim tôi từ đấy thổn thức
Waka (57) Thế gian bị bủa vây bởi bức màn tối ám nhưng còn đó đêm nay vầng trăng kia toả rạng khiến tôi
Ko Un (1 tháng 8, 1933) là nhà thơ Nam Hàn với những tác phẩm đã được dịch và xuất bản trên mười lăm quốc
Waka (56) Bầu trời tâm tôi đây tan rồi màn bóng tối và vầng trăng tròn đầy đang chậm rãi đi tới gần sườn
Haiku (37) Tiếng chim đỗ quyên đưa tiễn vong linh về miền Tịnh độ.
Waka (55) Tùng trên vách đá kia hẳn có muôn ký ức: nghìn năm rồi trôi đi những cành cây cúi gục xuống mặt
Waka (54) Những cành mận mọc qua hàng rào nhà người ấy đứng trước trái tim ta liệu rằng người có thấy tình yêu
Waka (53) Dưới những lớp lá dày một bông hoa vẫn nở trái tim tôi đoạ đày sống lên hy vọng nhỏ cho mối
Waka (52) Nơi này, chốn xa xăm giữa những vách núi lớn cô độc suốt cả năm không một ai tìm đến chỉ nỗi
Waka (51) Ôi vui sướng làm sao từ núi cao tuyết xuống xoá lối đi năm nào đúng lúc tôi chỉ muốn một mình