Hán Thi – Thạch Ốc Thanh Củng | 石屋清珙

Kém tài hổ thẹn chỉ mình ta,
Nhận tiếng ngu ngơ dẫu tuổi già.
Tự nhủ ảnh hình chốc huyễn hoá,
Ai hay tài lộc thoáng phôi pha.
Lá vàng giữa suối đâu cần bến,
Mây trắng trong thung chẳng thiết nhà.
Khép mắt quay đầu tâm tĩnh lặng,
Nhưng vì núi biếc lại trông ra.

計拙慚虧應世才
kế chuyết tàm khuy ưng thế tài
聰明無分占癡呆
thông minh vô phận chiếm si ngây
自言境物皆虛幻
tự ngôn cảnh vật giai hư huyễn
誰解資財盡倘來
thùy giải tư tài tận thảng lai
黃葉隨流閑去住
hoàng diệp tùy lưu nhàn khứ trụ
白雲橫谷謾徘徊
bạch vân hoành cốc mạn bồi hồi
雙眸合却方才好
song mâu hợp khước phương tài hảo
為愛青山又放開
vị ái thanh sơn hựu phóng khai


Nguyên tác: Thạch Ốc Thanh Củng | 石屋清珙
Thi hoá: PHÁP HOAN | 法歡

Trả lời