Hán Thi (174) Hanshan (寒山; Hàn Sơn) Đâu ai sống mãi ở trên đời, Sanh tử xưa giờ vẫn vậy thôi. Kìa người tám thước
Hán Thi (174) Hanshan (寒山; Hàn Sơn) Đâu ai sống mãi ở trên đời, Sanh tử xưa giờ vẫn vậy thôi. Kìa người tám thước
Hán Thi (173) Hanshan (寒山; Hàn Sơn) Cư trú một mình dưới núi xanh, Sớm hôm mây trắng mãi xoay vần. Thiền thất mập mờ
Hán Thi (172) Hanshan (寒山; Hàn Sơn) Miệng ngậm khổ đào hạc trắng bay,Qua muôn nghìn dặm giữa trời mây.Muốn đến Bồng Lai tiên cảnh
Kanshi (171) – Ryokan Taigu (Lương Khoan Đại Ngu, 良寛大愚) ”Viết Trong Thảo Am Giữa Một Chiều Tuyết Xuống” Hơn bảy mươi năm giữa cuộc
10 bài Haiku (485-494) – Pháp Hoan (法歡) Trong ánh trăng vàng trên tàng kinh các tiếng trùng râm ran. Những đoá linh lan nở
Hán Thi (170) Hanshan (寒山; Hàn Sơn) Bên đông có mụ già gặp may, Trở nên giàu có mấy năm nay. Xưa kia mụ ấy
12 bài Haiku (473-484) – Pháp Hoan (法歡) Thảo am của ta sớm hôm chỉ có mây trời ghé qua. Mận chín trên cành nhà
8 bài Haiku (465-472) – Pháp Hoan (法歡) Trong gió mùa đông ni cô để lộ một đôi môi hồng. Hương mận bay sang nhà
Kanshi (169) – Ikkyu Sojun (一休宗純, Nhất Hưu Tông Thuần) Trong căn phòng ngủ của riêng người, Tình thơ lai láng mãi không thôi. Cùng
6 bài Haiku (459-464) – Pháp Hoan (法歡) Từ nhành thông xanh sương mai rơi ướt y phục tăng nhân. Đêm dài mùa đông ni
7 bài Haiku (452-458) – Pháp Hoan (法歡) Dưới mái thảo am một bên ta ngủ một bên mây nằm. Vốc nước mát lành chảy
Chương 30: Bên Kia Sự Kinh Hoàng (Haiku Cho Tâm Hồn: 108 Bài Thơ Để Nuôi Dưỡng Sự Tỉnh Thức & Mở Rộng Trái Tim)
Hán Thi (168) Hanshan (寒山; Hàn Sơn) Chim anh vũ sống ở trời tây, Mắc lưới nên qua đến chốn này. Mỹ nhân sáng tối
Hán Thi (167) Hanshan (寒山; Hàn Sơn) Chiều nay phóng ngựa qua hoang thành, Hoang thành khiến khách động tâm tình. Luỹ cũ thấp cao
7 bài Haiku (445-451) – Pháp Hoan (法歡) Ánh nến lung linh ni cô nằm ngủ trên mặt cuốn kinh. Trên tuyết trắng tinh dấu
Kanshi (166) – Ikkyu Sojun (一休宗純, Nhất Hưu Tông Thuần) Âm Môn Người Ta Yêu Là Một Đoá Thuỷ Tiên Thơm Lừng Bao niềm mê
Hán Thi (165) Hanshan (寒山; Hàn Sơn) Kẻ tham tích của mãi không thôi, Nào khác gì con của cú hôi. Con lớn sẽ ăn
Kanshi (164) – Ikkyu Sojun (一休宗純, Nhất Hưu Tông Thuần) Đến Con Gái Của Ta Dẫu cho lẫn giữa nghìn sắc hoa, Con vẫn quý
Hán Thi (163) Hanshan (寒山; Hàn Sơn) Hai mươi năm trước nhớ một lần, Thả bộ đi về chùa Quốc Thanh. Trong chùa Quốc Thanh
Tam Tự Thi Kỳ (V) Hán Thi (162) Hanshan (寒山; Hàn Sơn) Cư ngụ trong núi này, Chẳng có kẻ nào hay. Một mình giữa
Tam Tự Thi Kỳ (IV) Hán Thi (161)Hanshan (寒山; Hàn Sơn) Gió núi luồn vào trong,Thổi tay áo phập phồng.Quạt không cần phe phẩy,Khí trời
Kanshi (160) – Ryokan Taigu (Lương Khoan Đại Ngu, 良寛大愚) Lũ trẻ trong làng lại đến đây, Vui vẻ cùng nhau mở trận bày. Hái
6 bài Haiku (439-444) – Pháp Hoan (法歡) Giữa một miền cỏ lau mỗi lần cơn gió thổi chú nai tơ ngẩng đầu. Gió mùa
Tam Tự Thi Kỳ (III) Hán Thi (159) Hanshan (寒山; Hàn Sơn) Đường lên chốn Hàn Sơn, Chẳng có ai lui tới. Nếu đến chốn
Tam Tự Thi Kỳ (II) Hán Thi (158) Hanshan (寒山; Hàn Sơn) Hàn Sơn thật sâu xa, Hợp với bản tâm ta. Khắp nơi toàn
Kanshi (157) – Ryokan Taigu (Lương Khoan Đại Ngu, 良寛大愚) Nhìn xem thế gian này, Nào khác gì mây bay. Năm mươi năm lữ thứ,
Tam Tự Thi Kỳ (II) Hán Thi (156)Hanshan (寒山; Hàn Sơn) Hàn Sơn lạnh lắm thay,Băng trên đá đóng dày.Tuyết một màn trắng xoá,Phủ lên
Kanshi (155) – Ryokan Taigu(Lương Khoan Đại Ngu, 良寛大愚) Chập chờn giấc mộng tối hôm nay,Tuổi già sức yếu chẳng người hay.Ngủ được đôi giờ
Hán Thi (154) Hanshan (寒山; Hàn Sơn) Trang Chu từng nói lúc lìa đời: ”Hãy lấy Đất Trời để liệm tôi.” Đến buổi ra đi
A! Đêm Hoang Dại – A! Đêm Hoang Dại! (EMILY DICKINSON) A! Đêm Hoang Dại – A! Đêm Hoang Dại! Khi người ở bên ta
8 bài Haiku – Pháp Hoan (法 歡) Translated into English by TimMai. __________________ Sen nở trong đêm lão sư chợt thèm mùi hương người
Hán Thi (153) Hanshan (寒山; Hàn Sơn) Phàm người muốn đọc Hàn Sơn thi, Kẻ ấy tâm tư phải hộ trì. Dứt bỏ xan tham
Hán Thi (152) Hanshan (寒山; Hàn Sơn) Dẫu anh có lái cánh buồm kia, Hay cưỡi trên lưng chú ngựa Kỳ. Cũng không đến được
Hán Thi (151) Hanshan (寒山; Hàn Sơn) Mây hồng tách biệt chốn lao xao, Xứ ấy không ai bước được vào. Bốn mùa mát mẻ
Tuý Ca Mọc qua đôi tai ta, Mái tóc trắng xuề xoà. Mảnh tăng bào rách nát, Như mây trời phương xa. Chân bước đi
NHỮNG ĐIỀU BÍ ẨN (Mary Oliver) Quả thực, ta đang sống với bao điều bí ẩn lớn lao, quá diệu kỳ để có thể hiểu
Hán Thi (149) Hanshan (寒山; Hàn Sơn) Tuấn kiệt trên lưng chú ngựa nòi, Về miền liễu biếc đã vung roi. Thuyền bè không dựng
4 bài Waka (397-400) của Hakushū Kitahara (北原 白秋; Bắc Nguyên Bạch Thu) Lượn vòng mãi không thôi trong ánh trăng rực rỡ chiếu sáng
Waka (396) – Fujiwara No Teika (藤原定家, Đằng Nguyên Định Gia) Chỉ quá khứ mà thôi bây giờ không còn thấy người tìm đến thăm
KHI CÁI CHẾT ĐẾN (Mary Oliver) Khi cái chết đến như con gấu đói của mùa thu; khi cái chết đến và lấy ra tất