Hai bức minh hoạ của hoạ sĩ Lã Thanh Hà cho thơ haiku của Kobayashi Issa do Pháp Hoan chuyển ngữ. https://flowingriverme.wordpress.com/
Cách ngôn – Lucius Annaeus Seneca
CÁCH NGÔN CỦA LUCIUS ANNAEUS SENECA (Pháp Hoan lược dịch) Mọi bạo tàn nảy sinh từ sự yếu đuối. ”All cruelty springs from weakness.” Trong
10 Công Án – Pháp Hoan (法 歡)
10 Công Án – Pháp Hoan (法 歡) Công án 1 – Bản Lai Diện Mục Mặt mũi tôi đã như thế
5 bài Haiku (501-505) – Pháp Hoan (法歡)
5 bài Haiku (501-505) – Pháp Hoan (法歡) Nhấp một ngụm trà xanh hoa lê bên cửa sổ dường trắng hơn mọi lần. Trong ánh
4 bài thơ – Pháp Hoan
Tổ Quốc Hãy thôi chất vấn trái tim người hãy thôi bắt bớ móc mắt cho quạ moi tim cho quỷ đừng cho rằng trái
Mở Lời Với Chiều Hôm | Dem Abend gesagt – Ingeborg Bachmann
Mở Lời Với Chiều Hôm (Ingeborg Bachmann) Nỗi ngờ vực của em, cay đắng và khôn nguôi, đã cạn dần trong vực sâu của buổi
6 bài Haiku (2070-2075) – Nhiều Tác Giả
6 bài Haiku (2070-2075) – Nhiều Tác Giả (The Haiku Anthology) Trong màn sương lam những bông hồng đỏ đưa hương nhẹ nhàng. (Alexis Rotella)
Về Cái Chết Của Một Nghệ Sĩ – Pháp Hoan
Về Cái Chết Của Một Nghệ Sĩ (cho Paul Celan) Sông Seine chưa bao giờ mang đi chính nó chưa bao giờ ngay cả khi
Chim Bói Cá | Kingfisher – Mary Oliver
Chim Bói Cá (Mary Oliver) Chim bói cá bay lên từ sóng thẫm như một đoá hoa xanh, gặm một chiếc lá bạc trong chiếc
Hán Thi (219) – Thạch Ốc Thanh Củng (石屋清珙)
Hán Thi (219) Thạch Ốc Thanh Củng (石屋清珙) Mập mờ cổng sáng dưới trăng soi, Phần phật áo bay trước gió trời. Tĩnh tọa một
Haiku (501) – Pháp Hoan
Đêm nay trăng rằm, có người đã ra chợ mua huệ, chọn những cành đẹp nhất, thơm nhất để dâng lên cúng Phật. Trong ánh
Hán Thi (218) – Thạch Ốc Thanh Củng (石屋清珙)
Hán Thi (218) Thạch Ốc Thanh Củng (石屋清珙) Cuốc cày vốn đủ để sanh nhai, Hành giả an vui giữa núi đồi. Bận rộn cả
Lịch Mùa – Pháp Hoan
Liên hệ mua sách: conglapmai@gmail.com hoặc liên hệ qua facebook: https://www.facebook.com/profile.php?id=100008514378286 Nhà xuất bản: AjarPress 2016 Cover art || Tranh bìa: Hoàng Ngọc Biên Cover
Hán Thi (217) – Thạch Ốc Thanh Củng (石屋清珙)
Hán Thi (217) Thạch Ốc Thanh Củng (石屋清珙) Đạo Pháp phi thường chẳng thể so,Có chăng am cỏ giữa sơn đồ.Cổng cao bón trúc cành
Hán Thi (216) – Vi Ứng Vật (韋應物)
Hán Thi (216) – Vi Ứng Vật (韋應物) Tiết Hàn Thực, Gửi Các Đệ Ở Kinh Sư Phòng không cấm lửa lạnh tanh, Nghe trong
Hán Thi (215) – Thạch Ốc Thanh Củng (石屋清珙)
Hán Thi (215) Thạch Ốc Thanh Củng (石屋清珙) Năm tháng đi qua chẳng tái hồi, Cớ gì luẩn quẩn mãi không thôi. Hết cơm lên
Hán Thi (214) – Vi Ứng Vật (韋應物)
Hán Thi (214) – Vi Ứng Vật (韋應物) Phú Đắc: Mưa Chiều Tiễn Lý Tào Sở Giang mưa bụi nhẹ nhàng lan, Kiến Nghiệp chuông
Hán Thi (213) – Vi Ứng Vật (韋應物)
Hán Thi (213) – Vi Ứng Vật (韋應物) Gặp Phùng Trứ ở Trường An Phương đông có vị khách về chơi, Mưa Bá Lăng rơi
Hán Thi (212) – Vi Ứng Vật (韋應物)
Hán Thi (212) – Vi Ứng Vật (韋應物) Gửi đạo sĩ trong núi Toàn Tiêu Quận phủ sáng nay lại trở trời, Bỗng dưng bạn
Hán Thi (211) – Vi Ứng Vật (韋應物)
Hán Thi (211) – Vi Ứng Vật (韋應物) Gửi Lý Đàm, Nguyên Tích Dưới hoa năm ngoái nói chia tay, Hoa nở năm nay vẫn
Hán Thi (210) – Vi Ứng Vật (韋應物)
Hán Thi (210) – Vi Ứng Vật (韋應物) Bắt Chước Đào Bành Trạch Cỏ cây héo úa bởi sương rơi, Chỉ có cúc kia nở
Hán Thi (209) – Vi Ứng Vật (韋應物)
Hôm nay trời trở lạnh, một mình ngồi uống trà, dịch bài thơ này mà nhớ lại những tháng ngày làm sa-di ở Bảo Lộc,
Hán Thi (208) – Vi Ứng Vật (韋應物)
Bản dịch đầu tiên thơ của Vi Ứng Vật (韋應物), một trong những nhà thơ danh tiếng nhất thời Đường. Hán Thi (208) – Vi
Tám Vạn Bốn Nghìn Cây … – Hàn Thuỷ Giang
Tám Vạn Bốn Nghìn Cây… Tôi thường có niềm vui mỗi khi đọc được một bài hay một tập thơ hay. Vui vì
Giấc Mơ Tháng Tám – Pháp Hoan
Giấc Mơ Tháng Tám Tựa đầu bên cửa sổ bà lắng tai nghe ngóng bão tố dường gào thét chốn xa. Bà mơ về vùng
Mỗi Buổi Sáng Bên Ao Hắc Thuỷ | Mornings At Blackwater Pond – Mary Oliver
Mỗi Buổi Sáng Bên Ao Hắc Thuỷ (Mary Oliver) Nhiều năm qua, vào mỗi buổi sáng, tôi uống nước từ Ao Hắc Thuỷ. Vị của
Hán Thi (207) – Hanshan (寒山; Hàn Sơn)
Hán Thi (207) Hanshan (寒山; Hàn Sơn) Đóng cửa bồng xong lại toạ thiền, Trên tầng đá lạnh bóng chiều lên. Xưa giờ chỉ nghe
Hán Thi (206) – Hanshan (寒山; Hàn Sơn)
Hán Thi (206) Hanshan (寒山; Hàn Sơn) Nói thôi cơn đói sẽ chẳng ngoai, Nghĩ thôi cái lạnh vẫn còn hoài. Có mặc bản thân
Kanshi (205) – Ikkyu Sojun (一休宗純, Nhất Hưu Tông Thuần)
Kanshi (205) – Ikkyu Sojun (一休宗純, Nhất Hưu Tông Thuần) Cuồng phong và lũ lụt nơi đây, Khiến mọi nhà vương cảnh đoạ đày. Tất
Waka (413) – Sarumaru no Dayū (猿 丸 大夫; Viên Hoàn Đại Phu)
Waka (413) Sarumaru no Dayū (猿 丸 大夫; Viên Hoàn Đại Phu) Mùa thu buồn vô cùng khi tôi nghe tiếng gọi của chú nai
Hán Thi (204) – Hanshan (寒山; Hàn Sơn)
Hán Thi (204) Hanshan (寒山; Hàn Sơn) Hoa đào muốn nở mãi trên cây, Gặp gió trăng nên phải đoạ đày. Trong số Hán nhân
Hán Thi (203) – Hanshan (寒山; Hàn Sơn)
Hán Thi (203) Hanshan (寒山; Hàn Sơn) Đã quen trú ngụ ở Hàn San, Chỉ đến Quốc Thanh để luận bàn. Thỉnh thoảng tới lui
Kanshi (202) – Lương Khoan Đại Ngu (Ryokan Taigu; 良寛大愚)
Kanshi (202) – Lương Khoan Đại Ngu (Ryokan Taigu; 良寛大愚) Ở gần chùa Quán Âm, Dựng tạm mái thảo am. Làm bạn với thơ viết,
Hán Thi (201) – Thạch Ốc Thanh Củng (石屋清珙)
Hán Thi (201) Thạch Ốc Thanh Củng (石屋清珙) Từ đâu trận gió nổi đùng đùng, Âm thanh vang vọng cả không trung. Thổi tới vườn
Hán Thi (200) – Thạch Ốc Thanh Củng (石屋清珙)
Mùa An Cư đã đi qua và 200 bài Hán Thi vừa hoàn tất. Hán Thi (200) Thạch Ốc Thanh Củng (石屋清珙) Thiền nhân trú
Hán Thi (199) – Thạch Ốc Thanh Củng (石屋清珙)
Hán Thi (199) Thạch Ốc Thanh Củng (石屋清珙) Cuốc cày cốt chỉ để sinh nhai, Củi nước quanh năm vốn đủ xài. Cảnh núi trập
Hán Thi (198) – Thạch Ốc Thanh Củng (石屋清珙)
Hán Thi (197) Thạch Ốc Thanh Củng (石屋清珙) Trên vạn tầng cao của núi non, Nhà ta chẳng có chốn nào hơn. Đắp ba tượng
Hán Thi (197) – Thạch Ốc Thanh Củng (石屋清珙)
Hán Thi (197) Thạch Ốc Thanh Củng (石屋清珙) Mái tranh vừa lợp vẫn còn thơm, Mỗi năm thêm một lớp xanh rờn. Cửa giấy thâm
7 bài Waka (406-412) – Lương Khoan Đại Ngu (Ryokan Taigu; 良寛大愚).
7 bài Waka (406-412) – Lương Khoan Đại Ngu (Ryokan Taigu; 良寛大愚) Này đỗ quyên kia ơi cớ chi lại than khóc trong khu vườn
Hán Thi (196) – Thạch Ốc Thanh Củng (石屋清珙)
Hán Thi (196) Thạch Ốc Thanh Củng (石屋清珙) Miệng thường chúm chím vẻ hân hoan, Già đến cho nên phải sống nhàn. Trong tâm nào